[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

/

Chương 76: Tần Giang: Chuyện chưa xong, tiếp tục xử lý hắn

Chương 76: Tần Giang: Chuyện chưa xong, tiếp tục xử lý hắn

[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

Vô Liêu Tiểu Bạch A

7.645 chữ

25-01-2026

"Á..."

Vợ Ngô lão tam bị đánh đến hoa mắt chóng mặt, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với việc sắp phải móc ra sáu trăm tệ.

Sáu trăm tệ!

Bà ta phải trộm bao nhiêu bắp ngô nhà người khác!

Phải dậy sớm giành giật trứng gà đến mấy trăm lần...

Phải...

Nhìn ánh mắt của Ngô lão tam và cảm nhận áp lực từ hàng trăm người của Hắc Long ở gần đó, bà ta chỉ đành móc tiền ra. Nhân viên cứu hộ nhận tiền xong liền chửi bới, cảnh cáo nhà họ Ngô đừng bao giờ gọi điện báo giả nữa, trước khi đi còn vô thức cung kính gật đầu về phía Tần Giang rồi mới rời đi.

Chỉ một hành động vô thức đó thôi.

Cũng đủ khiến cả nhà họ Ngô tối sầm mặt mũi.

Tiêu rồi!

Bọn họ quen biết nhau!

Chẳng trách... đám nhân viên cứu hộ này mặt nặng mày nhẹ, thái độ thì khó chịu, vừa đến đã đòi tiền.

Chuyện này...

Hắc Long ở đường Học Viện đúng là một tay che trời, tất cả đều là người của hắn... Rốt cuộc họ đã chọc vào nhân vật tầm cỡ nào vậy?

"Đi..."

Ngô lão tam liếc nhìn Tần Giang, vội vàng kéo cả nhà họ Ngô ào ào rời đi, không dám ho he nửa lời.

Trước khu đất trống.

Chỉ còn lại anh em Hắc Long và bảy tám người gan dạ đứng từ xa xem náo nhiệt. Những người này thấy nhà họ Ngô đã đi cũng không dám nán lại, sợ bị Hắc Long để ý nên vội vàng chuồn lẹ.

...

"Giang ca!"

Chu Chính dẫn Vương Thao và những người khác đến trước xe.

Tần Giang bình tĩnh nói: "Chu Chính, cậu dẫn người dọn dẹp khu đất trống này càng sớm càng tốt, ngày mai bắt đầu khởi công."

"Vâng!"

Chu Chính gật đầu.

Đối với họ, chuyện nhà họ Ngô chỉ là một tình tiết xen ngang không đáng bận tâm, vấn đề thực sự cần giải quyết là việc xây dựng.

Đối với Công ty Hắc Long lần đầu tiên lấn sân sang lĩnh vực này, mỗi bước đi đều là một thử thách, cần phải hết sức cẩn thận.

Nếu không:

Mỗi bước đi đều là cạm bẫy!

Tần Giang lại nhìn về hướng nhà họ Ngô rời đi, bình thản nói:

"A Thao!"

"Có mặt!"

"Bắt chúng nó nhả lại hết số tiền chiếm đất bao năm qua. Dám động đến Hắc Long thì phải cho chúng nó biết đau là gì. Đặc biệt là nhà Ngô lão tam, hai chữ thôi: xử nó."

"Tôi chỉ có một yêu cầu: không phạm pháp. Tôi sẽ nhờ trường nghề gửi thông báo đòi lại đất."

"Rõ!"

Vương Thao trịnh trọng gật đầu.

Thời buổi này, muốn xử lý một gia đình chuyên đi chiếm lợi, gây sự vô cớ mà không phạm pháp thì cũng quá dễ dàng.

Tần Giang gật đầu, không nói thêm gì.

Hắn vừa chợt nhớ ra một chuyện. Ở kiếp trước, trên đường Học Viện có một sinh viên đại học nhảy lầu tự tử. Nguyên nhân là vì cậu ta đỡ một người phụ nữ bị xe quẹt phải, nhưng người phụ nữ đó không tìm được tài xế nên đã quay sang ăn vạ cậu sinh viên. Vì không có camera giám sát, cuối cùng cậu sinh viên bị tòa phán phải trả viện phí. Kết quả, cậu ta đã chọn cách nhảy lầu để chứng minh sự trong sạch! Và nếu hắn nhớ không lầm, lúc đó người ta từng bàn tán rằng kẻ ăn vạ là một kẻ tái phạm, chính là vợ của Ngô lão tam, về cơ bản là khớp với nhà họ Ngô hôm nay.

Hắn cũng chẳng phải thánh nhân gì, nếu nhà họ Ngô không đụng đến hắn thì hắn cũng lười quan tâm. Nhưng đã đụng phải, còn chọc giận mình thì đúng là không cho chúng biết tay một phen thì có lỗi với bản thân quá.

Soạt...

Tần Giang bình tĩnh kéo cửa kính xe lên: "Đi thôi!"

Gầm...

Tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe lao về phía trường nghề. Bảo vệ ở cổng thấy biển số 888 liền không chút do dự mở cửa đón vào.

...

Trên khu đất trống, những cỗ máy lớn gầm vang, bắt đầu khởi công.

Những công nhân kia sau khi chứng kiến uy thế của Tần Giang không những không hề sợ hãi hay lo lắng mà còn làm việc cực kỳ hăng say.

Thời buổi này, nếu ông chủ công trình mà yếu đuối, không có chỗ dựa thì rất có thể sẽ không làm được lâu, lại còn dễ nợ lương. Một người như Tần Giang ngược lại càng thích hợp hơn.

Phúc lợi khởi công cũng không thiếu phần của họ (tất cả dưa, trái cây, rau củ trên đất cộng lại cũng đáng giá mấy chục nghìn tệ).

...

Phía xa.

Đám người hóng chuyện dần dần giải tán.

Đồng thời, họ cũng đem những chuyện thấy hôm nay thêm mắm thêm muối, thậm chí hoàn toàn tự bịa ra những câu chuyện rồi lan truyền đi:

"Gia đình họ Ngô đúng là xui xẻo, mấy người bị đánh thừa sống thiếu chết, còn bị đội trị an bắt đi nữa."

"Cho nhà nó ngông, lần này thì sáng mắt ra rồi chứ..."

"Cũng không nhìn xem Hắc Long là ai à? Dân xã hội đen chính hiệu đấy. Tần Giang... là nhân vật tầm cỡ đại ca, mấy thằng tép riu nhà họ Ngô cũng dám chọc vào, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"

Câu chuyện càng bịa càng ly kỳ.

Nào là Tần Giang là ông trùm đường Học Viện.

Nào là Tần Giang cho người đánh nhà họ Ngô không những chẳng sao, mà còn sai đội trị an bắt luôn cả người bị đánh...

Nào là Công ty Hắc Long có bối cảnh ngút trời...

...vân vân.

Tóm lại, tin đồn càng lan truyền càng hoang đường, ly kỳ nhất là Tứ Cửu Tảo bỗng dưng gánh trên lưng mấy mạng người. Có thể nói, sự kiện lần này đã trực tiếp khiến tên tuổi của Tần Giang và Hắc Long vang dội trong tai đa số cư dân đường Học Viện.

Thời buổi này, chuyện hóng hớt là lan truyền nhanh nhất, huống hồ lại là về gia đình họ Ngô nổi tiếng gần xa vì sự đáng ghét của mình.

...

Két...

Lưu Ba đạp phanh gấp dừng xe ở ngã tư, lườm một cậu trai non choẹt ở đó rồi chửi: "Mẹ nó, mày mù à? Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa tin tao móc mắt mày ra không?"

"Chết tiệt... đáng lẽ phải tông chết mày..."

Hắn còn định chửi tiếp thì.

Reng reng reng...

Chuông điện thoại vang lên.

Hôm nay Lưu Ba hẹn Lục Dao đi chơi nhưng bị từ chối nên vốn đã bực bội, giờ lại suýt tông phải người nên càng tức hơn. Hắn bắt máy, gắt gỏng: "Mẹ kiếp... đứa nào... à... Lục ca, lại có một khoản nữa à... cái đó... em giúp rửa được... được... được... không thành vấn đề."

"Anh yên tâm! Em có cổ phần ở mấy chợ đêm trên Bắc khu, ở chợ đêm không thiếu gì, chỉ thừa dòng tiền thôi."

"Chỉ là phần trăm hoa hồng... được... được..."

Cạch!

Cúp điện thoại, tâm trạng bực bội của Lưu Ba đã khá hơn nhiều. Thời buổi này, kiếm được tiền là sướng nhất, chỉ cần có tiền thì hắn muốn gì mà chẳng được. Lưu Ba không khỏi chửi thầm: "Đợi ông đây kiếm đủ tiền rồi thì sẽ không cần phải hầu hạ con mụ yêu bà đó trong tập đoàn lớn nữa, khốn kiếp... cái lão biến thái ấy..."

Vừa dứt lời.

Reng reng reng...

Điện thoại lại vang lên. Hắn vừa bắt máy, một giọng phụ nữ đứng tuổi đã lả lơi cất lên: "Cưng à, em đang ở đâu thế... Mau đến đây đi, chị vừa mua bi thép nhỏ... chắc chắn hợp với em lắm, vui cực kỳ..."

Chát!

Cúp điện thoại, sắc mặt Lưu Ba âm u bất định.

Hắn không muốn đi nhưng hiểu rất rõ, việc hắn có cổ phần ở Chợ đêm và làm ăn với các ông chủ lớn đều nhờ vào chỗ dựa là đại tập đoàn, mà hắn có thể ở trong đại tập đoàn lại là nhờ lão yêu bà.

Hết cách rồi!

Gái hơn ba tuổi ôm gạch vàng!

Gái hơn ba mươi tuổi tặng giang sơn!

“Lục Dao... đợi đấy... sớm muộn gì tao cũng hạ gục mày, lão yêu bà... sớm muộn gì tao cũng cho mày đi ăn cứt...”

Gầm...

Lưu Ba nhấn ga phóng vút đi...

Cậu học sinh non nớt nhìn theo chiếc xe của Lưu Ba và ngã tư trước mặt, trong lòng không khỏi rùng mình.

Cậu có một cảm giác may mắn khó tả, như thể một chuyện cực kỳ tồi tệ nào đó đã không xảy ra với mình.

...

Đội trị an.

Lão Hầu cho người đưa Tôn Viên và những người khác đi lấy lời khai, đồng thời nhanh chóng đến văn phòng Triệu Khai Lai báo cáo tình hình.

Mười phút sau.

Triệu Khai Lai triệu tập cuộc họp, giao cho Lưu Dũng toàn quyền giám sát vụ án, Chu Hoa chủ động xin được rút lui trong cuộc họp.

Đêm đó, Tôn Viên và những người khác được thả ra sau khi lấy lời khai, còn những người nhà họ Ngô mang hung khí đều bị tạm giữ theo đúng quy trình.

...

Khi Chu Hoa mang tin tức về việc đội trị an sắp điều tra vụ Tần Giang tố cáo đến, cả nhà họ Ngô gào khóc thảm thiết, nhưng họ hoàn toàn không biết rằng những điều tồi tệ hơn đang chờ đợi mình...

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!